Đi Thật Xa Để Thấy Quê Hương Gần Đến Thế

(English version: please see below)

Cung đường duyên hải miền Trung | Central coastal of Vietnam

Có những khoảnh khắc trên đường đời khiến ta chợt lặng đi — chỉ vì một hình ảnh quá đỗi quen thuộc, gợi lại tất cả những gì thuần khiết nhất trong ký ức.

Khi đi dọc cung đường Duyên hải miền Trung, ngang qua Bình Thuận, Ninh Thuận, Khánh Hòa, Phú Yên rồi đến tận Bình Định, tôi bất giác thấy lòng mình mềm lại.

Những dãy đồi núi trùng điệp phủ mây, làng quê yên bình với đồng lúa xanh rồi chuyển vàng óng, chú trâu thong thả tắm mát trong ao làng, lũy tre xanh, bụi rơm, tiếng gà gáy…Tất cả khiến tôi thấy thân thuộc đến lạ.

Cảm giác như đi thật xa để trở về. Đi thật lâu để nhớ mình sinh ra từ đâu. Đó là nơi tuổi thơ tôi lớn lên, nơi Ba Mẹ tôi sinh ra, nơi mỗi cảnh sắc đều mang cái hồn rất Việt Nam.

Rồi tôi chợt nghĩ đến hai chữ “Quê hương”.
Trong khoảnh khắc ấy, quê hương không còn ranh giới tỉnh thành. Nghệ An, Bình Định, Huế, Long An hay Tiền Giang… thực ra chỉ khác cái tên.
Cái còn lại — là cảm giác bình yên, là hơi thở đất Việt, là bản sắc mà ai đi xa rồi cũng thấy nhớ.

👉 Đăng ký kênh YouTube “RAISE AND PEACE” để cùng đồng hành và trải nghiệm những khoảnh khắc rất Việt Nam như thế.


Traveling far to see your hometown so close

There are moments along the way of life that make us suddenly silent — just because of an image that is so familiar, recalling all that is the purest of memories.

When walking along the Central Coast road, passing through Binh Thuan, Ninh Thuan, Khanh Hoa, Phu Yen and then all the way to Binh Dinh, I suddenly felt my heart soften.

The cloud-covered hills and mountains, the peaceful villages with green rice fields turning golden, the buffalo leisurely bathing in the village pond, green bamboo ramparts, straw bushes, the sound of chickens crowing… It all made me feel strangely familiar.

It feels like going so far to return. Go for a long time to remember where you were born. It is the place where I grew up in childhood, where my parents were born, where every scene has a very Vietnamese soul.

Then I suddenly thought of the two words “Homeland”.

At that moment, the homeland no longer has provincial boundaries. Nghe An, Binh Dinh, Hue, Long An or Tien Giang… Actually, it’s just a different name.

The other thing — is the feeling of peace, the breath of Vietnam, the identity that everyone who travels far away remembers

👉 Subscribe the Youtube channel “RAISE AND PEACE” to go along and experience such very Vietnamese moments.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang